Mấy hôm nay trên đọc trên Facebook có đăng một số tin về việc chê bai, phân bì việc viện trợ nhiều ít của các nước hỗ trợ Việt Nam khắc phục hậu qủa do cơn bão Damrey để lại, làm mình lại nhớ đến câu chuyện về "anh" ăn mày chê tiền lẻ bố thí mà chính mình và một số bạn bè gặp phải ở Việt Nam.
Mình nhớ khi đó, vào một buổi sáng cuối thu đẹp trời, có hẹn anh bạn thuở cấp 2 ra quán cafe hàn huyên tâm sự. Phải nói là rất tuyệt vời khi vừa ngồi uống cafe vừa tập thể dục về động tác cổ. Chỉ ngồi chừng 1 tiếng thôi, mà tập động tác cổ lắc đầu gần cả 50 lần ... khỏe cả người. Thú thật là không tập thể dục cũng không thể được, khi mà người bán vé số, đánh giầy, kẹo chewing gum ... cứ lượt lờ qua lại, mời chào liên tục, kiên trì đeo bám cho đến khi khổ chủ có phản ứng mạnh mới thôi... Nhưng, ấn tượng nhất vẫn là các "anh chị" ăn xin, rất xứng danh "đẹp trai không bằng chai mặt". Các "anh chị" này đeo bám quyết liệt, và không chịu rời đi nếu không moi được tiền từ khổ chủ... Hôm đó, trong túi mình chỉ còn mỗi tờ tiền giấy lẻ 1000 đồng và tiền chẵn mệnh giá lớn mà thôi, thấy "anh' ăn xin ngồi xe lăn trong cũng tội nghiệp, lân la từ bàn này sang bàn nọ xin "tí" tiền chữa bệnh, mình bèn mócc tờ tiền 1000 VNĐ đưa cho "anh". Tưởng rằng sẽ nhận được lời cảm ơn, nhưng không, một gáo nước lạnh dội ngay, sau khi ném lại tờ tiền 1000, "anh" ăn xin quay ngoắc đi, không quên buông một câu "thời buổi này ai mà cho 1000 nữa ông nội, giàu mà keo..." mình "đớ" họng luôn!
Những vụ việc như thế này mình đã nghe bạn bè kể nhiều lắm rồi, và cũng chỉ ghi nhận như là một kỷ niệm "đẹp" thôi, cũng nhân vụ mới đây nhiều bạn đăng nội dung về việc so sánh, phân bì việc Nga, Mỹ, Hàn, Trung Quốc viện trợ khắc phục thiệt hại miền Trung do bão Damrey gây ra. Qua đó, mới thấy nhiều người Việt mình có lòng tự trọng, tự ái rất cao, nhưng rất tiếc là lòng tự trọng của họ được sử dụng không đúng hoàn cảnh, thời điểm, cũng như câu chuyện "anh" ăn mày chê tiền lẻ bố thí vậy!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét